logo
Chào mừng bạn! Để sử dụng các chức năng của Diễn đàn, vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng ký.

Thông báo

Icon
Error

Tùy chọn
Xem bài viết cuối Go to first unread
murie  
#1 Đã gửi : 25/01/2009 lúc 07:35:49(UTC)
murie

Danh hiệu: Đai vàng

Uy tín:

Nhóm: Thành viên
Gia nhập: 03-01-2009(UTC)
Bài viết: 195


Ueshiba là tổ sư đã định pháp danh cho môn võ thuật aikido, cuộc đời của vị võ sư này cỏ rất nhiều điều kỳ lạ, dưới đây là một vài mẩu chuyện về cuộc đời của ông.

Buổi sáng mùa thu vùng quê Iwama trời mát dịu. Đại sư Ueshiba Morihei thoăn thoắt bước trên con đường dốc thoai thoải. Bên tay phải triền đồi dựng ngược, những cây thông xanh lá đứng như xếp hang, tiếng gió vi vu.
“A a a i i i !!....”. Rinjiro và người bạn đồng môn, một chàng trai dân địa phương, chưa kịp định thần thì đã nghe một tiếng thét lanh lảnh. Cả hai cùng la lên: “Sư phụ!”. Đúng là tiếng thét của đại sư Ueshiba. Ông vừa rẽ vào khúc quanh, vượt khỏi tầm mắt của hai đệ tử thì xuất hiện ba gã đàn ông dáng người vạm vỡ, ăn mặc giống dân tứ chiếng miền núi quanh vùng. Tên đi đầu, mày rậm rạp, râu quai nón chẻ đôi, chẳng nói chẳng rằng nhảy bổ vào, hai tay nắm một khúc gỗ có hình dáng như một chày vồ của thợ vữa, vung cao và phạt mạnh xuống đỉnh đầu đại sư Ueshiba.
Hai môn sinh chỉ kịp thấy thầy mình đưa hai tay lên cao như che đầu, rồi đột nhiên ông xoay người như một bông vụ và thụp xuống, gần như ngồi trên hai gót chân chéo nhau. Trên tay ông là cái chày vồ nặng trĩu và tên nam tử râu xồm thì lăn lông lốc xuống triền đồi phía tay trái.
Đại sư dần dần đứng lên, một tay cầm chiếc chày giơ lên cao. Ông gầm lên một tiếng. Hai tên vô lại còn lại chứng kiến thần lực của vị thầy già và cảnh thủ lĩnh mình bị ném xuống triền đồi liền không ai bảo ai, xoay người chạy thục mạng.
Shigeru, người bạn đồng hành của Rinjiro, lo lắng nhìn xuống dưới đồi. Tên râu xồm chẻ đôi vừa chỏi dậy, lấm lét nhìn đại sư Ueshiba rồi một tay ôm vai, lần mò về phía đám cây rậm rạp phía dưới.
Sư phụ xoay lại nhìn hai đệ tử và đưa cây chày vồ cho Shigeru: “Tốt đấy!”. Cả hai học trò trẻ không hiểu thầy mình nói cái gì tốt, vụ hỗn chiến vừa rồi hay cây chày nặng trĩu với tay cầm nhẵn bóng.
Cả ba thầy trò lại tiếp tục cuộc tản bộ. Trong khi vị đại sư có vẻ thản nhiên thoăn thoắt bước đi thì hai đệ tử không khỏi đôi chút bồn chồn, bước chân nặng trĩu. Đây không phải lần đầu tiên tên thân hào trong vùng tìm cách khủng bố tinh thần thầy trò Ueshiba để tranh đoạt miếng đất này.
Năm 1942 có thể xem như tổ sư Ueshiba – người đã định được pháp môn, định danh và định tánh: aikido là tên gọi của môn phái, sẽ là “cây cầu vàng” nối kết các dân tộc trong một gia đình.
Đó cũng là điểm kết thúc con đường gần 50 năm tầm sư học đạo của ông.

VỊ CHÂN SƯ ĐẦU ĐỜI
Vốn là một đứa trẻ yếu đuối và nhỏ bé, Ueshiba Morihei được thân phụ là một viên chức tại Tanabe, cho đi luyện võ để có sức khỏe.
Năm 17 tuổi, khi đến Tokyo, Morihei đã gặp được đại sư Tozawa Tokusaburo (1842 – 1912), thuộc môn phái Tejin Shinyo Ryu Jujutsu…
Ueshiba Morihei là một chàng trai quá khác thường. Sau một thời gian ngắn vừa lăn lộn chốn thương trường vừa nỗ lực tập luyện nhu thuật, Ueshiba ngã bệnh và phải về quê trị liệu và tịnh dưỡng.
Hồi phục sau cơn bạo bệnh, Ueshiba dồn hết tâm trí và thời gian luyện mình thành một đại lực sĩ. Với chiều cao khiêm tốn (157 cm), cân nặng trên 80 kg, Ueshiba dễ dàng chiến thắng trong các cuộc thi giã bánh giầy ở khắp vùng, đến độ không ban giám khảo nào dám nhận anh vào so tài: quá nhiều cái chày đã bị sức mạnh phi thường của Ueshiba đập vỡ.
DUYÊN SƯ ĐỆ: HAI ĐẠI SƯ LỪNG DANH JUDO VÀ JUJUTSU
Cũng vào thời điểm này, Ueshiba có cơ duyên thọ giái với hai vị đại sư lừng danh. Một vị là Takagi Kiyoichi (sau này được phong cửu đẳng huyền đai judo, một đại sư lỗi lạc trong giới võ lâm Nhật Bản). Vị khác cũng lừng danh không kém trong giới giang hồ mã thượng là Masanosuke Touboi, vị Shihan cao cấp nhất của hệ phái Goto-ha Yagyu-ryu Jujutsu.
Hai vị đại sư này không chỉ hết lòng truyền thụ võ công thượng thừa của mình cho Ueshiba mà còn chỉ ra con đường đạt võ đạo trong phép luyện công.
Ở tuổi 25, 26 Ueshiba bỗng bị những cơn đau đầu khủng khiếp hành hạ, cùng với một chứng bệnh lạ khiến anh phải nằm triều trị nửa năm. Các lương y không sao tìm ra căn bệnh.
Nhờ sức khỏe phi phàm và nhất là tình yêu của mẹ và của người vợ trẻ Hatsu, Ueshiba đã vượt qua.
Trở lại với đời, Morihei lại lên đường “tầm sư học đạo”.
Hokkaido, ở vùng Bắc nướ Nhật, là một miền đất võ nổi tiếng, nhiều môn phái đã phát sinh tại đó. Ueshiba dẫn đầu một nhóm di dân của tỉnh Kii đến đây khai phá vùng rừng núi hoang vu cạnh ngôi làng Shirataki.
Đốn cây rừng, cày sâu cuốc bẫm, cùng với việc thay đổi phong thổ, khí hậu đã khiến con người Ueshiba hưng phấn. Ông trở lại cường tráng như xưa.
Suốt ngày nặng nhọc thế nhưng khi mọi người nghỉ ngơi, ông lại phóng ngựa qua các cánh rừng, rong ruổi khắp các vùng lân cận tìm tòi, gặp gỡ và học hỏi.

ÂN SƯ TAKEDA SOKAKU
Và Ueshiba đã gặp được Takeda Sokaku.
Đó là một buổi chiều tà, sương giăng tuyết phủ khắp vùng Engaru. Ueshiba bay xuống từ yên ngựa, động tác thật thanh thoát, uyển chuyển dù vừa vượt qua một chặng đường khá dài. Chàng cởi áo choàng, rũ mạnh tuyết và bước vào lữ quán Hisata.
Ueshiba đảo mắt nhìn quanh. Ánh đèn vàng hắt ra những vùng sáng nhợt nhạt tù mù. Từ góc phòng, một ánh mắt sáng quắc dũng mãnh chạm vào mắt chàng. Phúc chốc chàng đã nhận ra người mình cần gặp.
Từ góc phòng – Takeda Sokaku vẫn chọn chỗ ngồi kín đáo cho mình khi ở nơi công cộng – vị đại sư danh trấn giang hồ nhìn người vừa vào trong quán.
“Con có nhiều tiềm lực và năng khiếu. Ta sẽ dạy cho con.”
Ông bảo chàng trai. Và Ueshiba Morihei trở thành đệ tử xuất chúng nhất của đại sư Takedo, vị chưởng môn của môn phái Daitoryu Aikijujutsu. Năm đó Ueshiba đã “tam thập nhi lập”.
Đại sư Takeda xuất thân từ một gia đình Samurai, tinh thâm mọi võ thuật, kể cả nhẫn thuật (ninjutsu). Và ông đã truyền thụ cho Ueshiba Morihei mọi bí quyết của mình. Trong suốt 100 ngày học hỏi với đại sư Takeda ông tiếp nhận được một cái nhìn tổng quan về võ học, những tiềm năng và hạn chế của nó.
Nhưng dù tài ba đến đâu, dù cao thâm đến mức nào, không kiếm khách nào có thể vượt qua những giới hạn của quy luật vật lý tự nhiên.

VỊ ÂN SƯ CUỐI CÙNG
Người đã giúp Ueshiba vượt qua được những giới hạn tự nhiên để đạt đến cảnh giới siêu phàm là một vị không mấy am tường về võ thuật: ngài Deguchi Onisaburo, giáo chủ của Omoto kyo ( Đại nguyên giáo).
Những năm tháng Ueshiba theo thọ giáo với Deguchi Onisaburo là khoảng thời gian chuyển hóa sâu sắc nhất của Ueshiba. Sau này, nhiều lần Ueshiba đã xác quyết: “Chính Daguchi Onisakuro đã truyền thần lực cho ta”.
Một hôm, Ueshiba đang tản bộ trong vườn tại Ayabe, đột nhiên, giáo chủ Deguchi xuất hiện trước mặt và ra lệnh: “Xuất chiêu đi”. Ueshiba liền động thủ và vị giáo chủ của Omoto kyo bị ném bay ra xa. Tiến đến gần Ueshiba, ông nói: “Ueshiba thần lực của ngươi bằng cả 150 người”.
Cũng chính trong thời gian này xảy ra những sự kiện đặc biệt kỳ lạ đã đưa ông đến ý niệm cốt lõi của võ đạo: “Võ đạo là chiếc cầu vàng nối kết mọi tâm hồn”.
Và Aikido, di sản tinh thần của tổ sư Ueshiba Morihei, không gì khác hơn là “môn võ đạo của tình thương và hòa hợp”.
Theo báo tuổi trẻ cuối tuần

Sửa bởi người viết 25/01/2009 lúc 07:40:20(UTC)  | Lý do: Chưa rõ

UserPostedImage
phanle  
#2 Đã gửi : 03/08/2013 lúc 12:22:49(UTC)
phanle

Danh hiệu: Advanced Member

Uy tín:

Nhóm: Thành viên
Gia nhập: 06-06-2013(UTC)
Bài viết: 38

Karatedo là môn võ gì mà ai cũng theo học, ai cũng yêu thích… Những câu hỏi tương tự cũng xuất hiện trong tâm trí tôi từ đó.
Được sự ủng hộ của gia đình, tôi quyết tâm đi học võ để cho biết và cũng để tự vệ, vì trường học phổ thông quá xa, đường từ nhà đến trường nằm trên trục lộ chính Bắc – Nam, có nhiều mối hiểm nguy không lường trước được.

Lúc đầu mới vào nhập môn Karatedo, tôi rất sợ sệt, nhìn ai cũng mặc võ phục màu trắng có phù hiệu nắm đấm bên trái trông như có linh hồn của người Võ sĩ đạo ngày xưa bên Nhật Bản. Còn tôi - cô bé nhỏ nhoi ốm yếu với bộ đồ thể thao nhà trường nhìn khác người và luôn bị các phụ tá chú ý nhắc nhở, càng làm tôi lo sợ hơn. Sau một tuần, tôi đã có võ phục và làm quen với các bạn đồng môn, không còn vẻ sợ sệt như ban đầu nữa. Đều đặn mỗi tuần ba buổi tập, dần dần tôi cũng đi vào quỹ đạo, trừ những lúc đau ốm hoặc do trời mưa bão, sân tập ướt thì thầy mới cho nghỉ. Những lúc như vậy tôi cảm thấy rất khó chịu, nôn nao bức rứt trong người vì không được đến sân tập. Nhưng có một điều làm tôi rất ghét, đó là các phụ tá huấn luyện viên, lúc nào họ cũng chăm chăm nhìn tôi rồi sửa thế này thế nọ, sao cho đúng đòn thế, thao tác nhiều lần không đúng thì bị phạt hít đất hoặc nhảy cóc quanh sân tập. Vì vậy tôi rất bực tức, nhiều lúc tôi còn nói nhại theo, rồi khuơ chân múa tay sau lưng họ. Sau một thời gian tập luyện và được nghe thầy Nguyễn Đình Kỉnh giáo huấn đạo lý, tôi nhận ra và tôn trọng các phụ tá và huấn luyện viên, các anh, các chị muốn cho mình tốt hơn nên mới làm như thế. “Thầy dữ trò mới giỏi, cha mẹ nghiêm con mới nên”, từ đó tôi cố gắng luyện tập và không còn thái độ ghét các phụ tá huấn luyện viên nữa.

Sau đó tôi biết học võ không chỉ để rèn luyện sức khỏe mà còn rèn luyện cả ý chí, nghị lực. Những khi thấy mệt trong người là tôi càng gắng tập để mọi mệt mỏi mất đi nhờ sự ra mồ hôi. Cũng như những lúc có nỗi buồn tôi đến với sân tập, có nhiều đồng môn và các huấn luyện viên, phụ tá cùng tập, với những lúc nghỉ ngơi, giải lao, chuyện trò, tôi cảm thấy vui hơn và thấy tinh thần sảng khoái yêu đời hơn. Thầy Kỉnh thường nói rằng: “Thầy biết các em đến đây mục đích là muốn có kỹ năng tự vệ điều đó rất đúng nhưng môn võ Karatedo không phải chỉ để tự vệ hoặc bị người ta đánh nên chuẩn bị phục thù, gây rối mà học võ là để học Đạo làm người mà Văn - Võ thì phải song hành để bổ sung qua lại, nhưng tột cùng của Karatedo vẫn là văn… văn hóa ứng xử đúng đạo làm người, sau đó là tự chiến thắng bản thân đó là đẳng cấp cao nhất các em ạ”. Sau này ngộ ra, tôi càng kính trọng và biết ơn thầy Nguyễn Đình Kỉnh. Trong suốt thời gian học võ, không những thầy luôn là người chỉ dạy tôi phải làm thế nào để cho đòn thế tốt hơn mà thầy đã dạy cho chúng tôi nền tảng của con người giá trị nhất là đạo đức, lễ nghĩa, phải có lòng nhân ái, yêu người, yêu đời và mình phải biết tôn trọng người khác, không chỉ trích sau lưng người khác, không nhìn vào khuyết điểm người khác, gặp ân oán chỉ giải chứ không kết…

Đời tôi cũng vượt qua được rất nhiều ghềnh thác nhưng có một thời gian sau cú sốc tinh thần quá lớn về mối tình đầu. Võ thuật - cái mà tôi thích nhất cũng chẳng còn thiết tha. Tôi bất cần mọi thứ trên đời đến nỗi tôi không còn muốn sống nữa. Thầy Kỉnh biết được, ông như người Cha thứ hai của tôi, đã cấp tốc an ủi và liên tục động viên tinh thần "là một Karateka em sống phải có ý chí để vượt qua mọi nghịch cảnh, mọi thử thách, kiếp nạn trong cuộc đời. Thầy có được hôm nay còn gian nan nhiều hơn em". Nhờ đó, tôi đứng lên mạnh mẽ với dũng khí người Võ sĩ đạo và dần dần ổn định tinh thần. Và cứ thế, có nhiều lúc vì hoàn cảnh mà tôi phải nghỉ tập một thời gian, những khi bận rộn công việc ở công ty tôi vẫn muốn đến sân tập để sinh hoạt và ôn luyện cho bản thân mình để vượt thêm những thách thức mới trong cuộc đời. Tuy chưa lần nào được vinh dự mang chiếc huy chương vàng khi tranh giải trong đời võ sĩ nhưng với hoài niệm quá khứ này, đến nay tôi vẫn tự hào rằng mình đã đoạt tấm huy chương rất giá trị là khi được đến với Karatedo và đã chiến thắng chính bản thân mình, từ đó mở ra những con đường thành công mới trên nhiều phương diện.

Giờ đây, tôi đã có sự nghiệp tương đối vững vàng và đã trải nghiệm một đoạn đường thế sự, tôi đã hiểu được rằng Karatedo không phải là môn võ thể thao bình thường hoặc chỉ dùng tay chân để đấu tranh sinh tồn mà phải hiểu đúng nó là con đường của cuộc sống. Bởi vậy, tôi xem nó là hành trang ứng dụng suốt đời trong công việc hàng ngày. Nhưng rất tiếc hiện nay một số người tập luyện Karatedo chưa hiểu đúng về nó mà xem như phương tiện để nhu cầu thành tích. Thậm chí, chạy đua “cơ chế thị trường” trong võ thuật. Thực ra, Karate là Đạo - một con đường tu dưỡng đạo đức, rèn luyện ý chí, ứng xử văn hóa, bồi bổ sức khỏe và hoàn thiện nhân cách của con người. Karatedo có nền tảng triết lí thâm sâu, kỹ thuật với nguyên lí khoa học rõ ràng và nhất là giáo dục tốt đạo đức con người từ tuổi mẫu giáo, không những nó giúp con người hoàn thiện về mặt thể chất và tinh thần mà còn hoàn thiện nhân cách, biết tiết dục, xa lánh cái ác, xa lánh thói hư tật xấu, lối sống xa hoa buông thả. Karatedo không giáo dục PR cho bản thân chuộng hư danh bởi tham dục (kiểu như "ông tưng bà tưng"), cũng không đề cao vật chất tầm thường, cá nhân chủ nghĩa vì sẽ dẫn tới sự vô cảm, dối trá, hèn nhát, suy thoái đạo đức. Nó giúp tôi rèn luyện tính kiên nhẫn, lòng khoan dung, sự cảm thông, sự khiêm tốn nhún nhường và tử tế, đào luyện một tâm trí vô tư không thiên vị, không thành kiến…chắc chắn sẽ đạt được một cái gì đó cao quí và ích lợi cho chính mình và cho mọi người. Những ai vun trồng và tu dưỡng đức hạnh Karate sẽ cảm thấy được yên bình, hạnh phúc, thanh thản và thoả mãn với cuộc sống thực tại, yêu đời lạc quan, sống có ý nghĩa khi mang lại lợi ích cho toàn thể mọi người.

Karatedo đã giúp tôi tìm lại giá trị của chính mình để diệt bỏ tự ngã trên lộ trình vươn tới Chân - Thiện - Mỹ. Tuy nhiên, bất kỳ ai cũng phải trải qua một thời gian dài kiên trì tu tính, luyện tâm mà cái gốc của sự khổ ải trên trần thế chính là cái Tâm của con người.

Tháng 7 - 2013

MAI THỊ LÝ
Huyền đai Đệ Nhị đẳng
Võ đường Suzucho Karatedo Bạch Mã
Ai đang xem chủ đề này?
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

Powered by YAF.NET 2.2.3 | YAF.NET © 2003-2019, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 0.408 giây.